Tài liệu cũ của Saigon Echo
từ 2008 - 2012
Play
Giám Đốc: Tiến Sĩ Trần An Bài

               Suy Tư Dòng Đời:

  • Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Gả con cho giặc Mỹ

- Ôi giời, lấy thằng giặc Mỹ mà hãnh diện à? Bố con Lạc từng là anh hùng diệt Mỹ thời chiến tranh chống Mỹ Ngụy đấy nhé...

Búp bê biết khóc

Anh ném bịch rác vào cái thùng sắt vuông màu xanh lá cây của công ty vệ sinh, vừa định quay đi thì nhìn thấy ngay dưới chân mình một con búp bê xinh xắn.

Ở hiền gặp lành

Từ lúc còn học Trung học, tôi đã thích nghề dạy học, thích được tiếp xúc, gần gũi với các em học sinh. Nhưng số phận lại không cho tôi đậu vào trường Sư Phạm, mà lại đậu vào trường Quốc Gia Hành Chánh.

Mẹ già…vô phước

Tội nghiệp bà mẹ già vô phước. Có 4 đứa con mà chẳng được ở yên với đứa nào, mỗi đứa một tiểu bang khác nhau...

Vực Sương Mù

Và người đàn bà bước ra sân, quơ tay vớt lấy sương mù, chị choàng ôm lấy vạt sương như ôm một người tình...

Người Vợ Mù

Bác sĩ còn giải thích rất nhiều điều nữa, nhưng trong đầu tôi chỉ còn đọng lại duy nhất câu nói: “Cô sẽ sớm bị mù”...

“Nói Mấy Ổng Đừng Giết Ba!”

“Nói mấy ổng đừng giết ba, Justino à! Lại đi, nói với mấy ổng giùm ba. Trời ơi! Mày làm ơn làm phước. Năn nỉ mấy ổng. Nói mấy ổng ở hiền gặp lành!”

Cái Hôn Thú

Nhà tôi thở dài: ”Vì hôn thú giả mạo!“

Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm

Lần đầu gặp anh, chị mới 16 tuổi, nhỏ xíu, tóc bó đuôi gà, đôi môi mỏng lém lĩnh...

Tình Đầu

Tôi còn nhớ, chị tên Yến. Chị có một mái tóc dài chấm eo. Eo chị rất nhỏ, vóc dáng mảnh mai, xinh đẹp. Chị mang dòng máu nửa Hoa nửa Việt, ở đâu tuốt Chợ Lớn, đến nhà tôi mướn một góc mặt tiền để bán bánh ngọt...

Biết Ðâu Ðấy

Tuổi của một đời người ngắn hơn tuổi của lịch sử. Ngắn hơn rất nhiều. Chúng tôi đã được cuốn đi theo con đường ngắn. Còn con đường dài, con đường của lịch sử? Biết đâu đấy!

Thầy Lân

Phượng-Quỳnh vô tình thấy giàn hoa giấy nhà bên cạnh nở rộ, màu tim tím. 

Sợi Vắn, Sợi Dài

Ê bồ, mấy thằng em của ảnh, ván đã đóng... thùng chưa? Hay là bồ với tui làm chị em... cột chèo với nhau đi...

Áo Nàng Vàng

Chiếc áo dài màu đầu tiên trong đời má may cho tôi ngoài chiếc áo trắng cố hữu mặc đi học hàng ngày vào năm mười sáu làm bằng tơ tằm, màu vàng đến với tôi một cách ngẫu nhiên không do mình chọn lựa...

Hello Hia Thà

Cô Thanh đang đứng nhởn nhơ trước cửa, có khi cầm cây chổi quét nhà, có khi ngó mấy chậu bông. Vừa thấy ông Tư Thà thì nói:
– Hello Hia Thà.

Cứu Vớt Cả Nhân Gian

“Cứu mẹ con cháu với!” Tiếng gào khan của một người đàn bà văng vẳng trong tiếng hú của gió...

Người Đàn Bà Trong Bệnh Viện

Thưa bác sĩ …Có một người nhà bệnh nhân đang la hét dữ lắm ở phòng hồi sức nhi … Không ai can bà ta được...

Hương Sen Châu Thổ - Phần II

Mấy tháng ở trường nữ quân nhân rồi cũng qua. Ngày ra trường được thuyên chuyển về quân y viện Cần Thơ, Ngọc Kỷ mừng như bắt được vàng. Ðô thành xô bồ lường đảo. Bầy nữ binh thèm khát đàn ông, bạo dạn đến thô lỗ...

Hương Sen Châu Thổ - Phần I

Buổi chiều cuối năm ở quân y viện có nắng vàng im lìm trải dài trên lối đi rộng trước khu điều dưỡng sĩ quan. Đã quá giờ thăm viếng từ lâu nên bên trong chỉ còn vài người đàn bà được phép ở lại để săn sóc thân nhân...

Người Lính Thủy Quân Lục Chiến bên bờ Bến Hải

Trời trên đầu vẫn nắng chang chang. Dưới chân là sỏi đá khô cằn. Đất ở đây như không đủ sức mời mọc cho
cây đâm rễ nên quang cảnh mang một vẻ trơ trụi, hoang sơ thế nào.

Switch mode views: