Tài liệu cũ của Saigon Echo
từ 2008 - 2012
Play
Giám Đốc: Tiến Sĩ Trần An Bài
  • Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Nhà Có Cối Xay Bột Nước

Cái cối xay bột nước lắp ráp xong chị Bông đã xay thử đậu nành rồi xay gạo thấy cả hai đều thành bột mềm nhuyễn đúng ý ...

Tình Người Phi Công

Sáng nay cả bốn chúng tôi ra chợ Hòa Bình mua trái cây, lại gặp anh chàng Khải phi công đến làm quen...

Bài thơ: “Lầm Lỡ”

Tôi đã biết mình lầm đường lạc lối
Từ sau cái ngày “giải phóng” Miền Nam

Hãy Trả Lại Tên SÀI-GÒN !

Ông bà cha mẹ Tổ Tiên
Sinh ra Em, đã đặt tên Sài-gòn

Tinh Khôn ở Đâu ?

Câu chuyện do bà Đảnh kể lại trong thời kỳ gia đình bị kẹt vì lỡ chuyến ra đi của tầu Việt Nam Thương Tín...

Xa Xăm Người Tình

Con thuyền tim bị đảo chao
Ngất ngư trên ngọn sóng cao biển tình

Thời Gian Quản Chế

Xin kể vài chuyện về giai đoạn (1980-1985) này để các bạn rõ thêm về tình cảnh của những người "tầm
thường" như chúng tôi trong thời gian bị quản chế...

BÀI THƠ CÓ 32 CÁCH ĐỌC : HẬN BUỒN CHIẾN BẠI ??!!

Nhân Tháng Tư Quốc Hận, lòng nhớ đến ngày 30-4-1975 Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà phải đầu hàng trong tức tưởi và ô nhục, nên sáng tác bài thơ này, kính mời chư vị cùng đọc

Bạn Tù Sơn La

Hồi đó nằm cạnh bên tôi là hai người bạn tù cùng trong đội rau... Một ông nguyên là dân Thiết Giáp, một ông nguyên là Thượng Tọa...

Nhật Ký Tháng Tư

Em lên máy bay, ta về đơn vị
Đất Biên Hòa buồn… chết điếng cỏ cây

Vì Có Em

Lan, huệ, mai, hường, tươi vui hớn hở
Vạt cỏ xanh loang loáng ánh dương hồng.

Bức Tranh

Nhìn bức tranh trên tường, tôi giật mình. Thật đẹp. Bức tranh có vẻ mờ ảo trong làn khói sương ban mai...

Rồi Cũng Xa Nhau…

Người đàn bà Đông Phương cũng có những nét đẹp đặc biệt, nếu có đôi mắt sâu vào chút xíu và sống mũi cao hơn thì ăn đứt đàn bà Tây Phương...

Cho tôi một tô chữ xào dòn!

Người bồi bàn nghiêng đầu, chớp mắt ngạc nhiên. Ông khách lập lại câu nói. Lần này thong thả từng chữ một. “Cho – tôi – một – tô – chữ – xào – dòn.”...

Tưởng Niệm Liệt Nữ MAI KIM CÚC

Thưa Quý Vị, -  Năm ngoái, ngày March 28,2017,Tổng Thống Donald Trump đã ban hành đạo luật : Chọn ngày 29/03 hàng năm, là Ngày Cựu Chiến Binh Phục Vụ trong cuộc chiến tại Việt Nam - Hôm nay, Bộ Quốc Phòng và Bộ Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ, đặt vòng hoa tại Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam, - Đây là lần đầu tiên kỷ niệm Ngày Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ Phục Vụ chiến cuộc Việt Nam. Việc này thật xứng đáng và tốt đẹp đối với CCB/HK  - Về phần QLVNCH chúng ta có đôi chút mủi lòng, như bị bỏ quên!.Thôi, thì chúng ta tự đặt Vòng Hoa Thiêng Tưởng Niệm Chiến binh Tử Sĩ chúng ta vậy !!!
 Nhân dịp này,  mời quí bạn, thắp nén hương lòng, Tưởng Niệm Nữ Liệt Sĩ  QLVNCH/Chiến hữu trẻ nhất trong cuộc chiến vừa qua trên Quê hương ta :

Cái còng

Cái còng! Nói đến từ ấy tôi thất kinh. Mạng số không ra quái gì, bởi vậy nhiều lần trong đời, tôi đút tay vào còng...

Nhớ Mãi Tình Xuân (Gửi Bích Xuân Paris)

Hội Văn Nghệ Sĩ đón Nàng,  
Buổi chiều Ca Nhạc rộn ràng văn thơ.

Con Mắt

Tối nay, một cai tù phá lệ, để hé lỗ nhòm. Tôi chờ một lúc xem chuyện gì sẽ xảy ra nhưng lỗ nhòm vẫn để hở...

Triết lý vụn mà không ...vặt

Tôi thích lang thang trên mạng để gặp cái gì vui thì ghé vào xem.Internet cũng cung cấp một cái thú qua việc trao đổi thư từ với bạn bè, từ những chuyện cá nhân lãng xẹc đến chuyện nghiêm chỉnh như chính trị, văn hóa, xã hội, khoa học.

Nhiều lúc lại cứ tưởng ngồi laptop hay bấm smart phone trên Facebook là “trên thông thiên văn, dưới thông địa lý”. Sống trong thời đại công nghệ thông tin người ta cứ bảo là… “sống ảo” nhờ modem, wifi, 3G, 4G. Cứ tưởng là ảo mà lại có những lúc lại thấy đó là sự thật trần trụi 100 phần trăm.

Có một anh bạn gửi email cho tôi kể chuyện “đời người” mà anh lượm trên net. Anh viết, có một con cáo già thấy con gà mái hoa mơ trong sân thì thèm thuồng nhỏ dãi. Hàng rào để đột nhập vào sân lại quá kín, cáo ta phải nhịn ăn mất 3 ngày cho ốm bớt mới lọt vào được. Ăn xong thì cái bụng của anh to quá nên không ra được. Thế là lại phải nhịn ăn 3 ngày để thân hình trở lại mảnh mai như lúc chui vào!

Cuối cùng thì mới lòi ra cái triệt lý: đời người lúc sinh ra trần truồng, sau một đời mưu sinh vì “cơm-áo-gạo-tiền” đến lúc chết cũng ra đi với hai bàn tay trắng. Chẳng mang được gì theo ngoài cái thân xác của trẻ sơ sinh. Của cải, danh vọng cứ tưởng như “thực” trong cuộc sống bỗng chốc biến thành “ảo” lúc từ giã cõi đời.

Dùng tuổi trẻ để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được tuổi trẻ. Dùng mạng sống để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được mạng sống. Dùng hạnh phúc để đổi lấy tiền, nhưng tiền lại không mua lại được hạnh phúc. Dùng thời gian để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được thời gian.

Giả sử trên cõi đời này có một ngân hàng mỗi buổi sáng nhập vào tài khoản của bạn 86.400 USD với điều kiện số dư trong tài khoản không được phép chuyển từ ngày này qua ngày khác. Mỗi buổi chiều, ngân hàng sẽ hủy bỏ hết số dư còn lại mà bạn đã không tiêu hết trong ngày. Chắc chắn bạn sẽ phải tìm cách sử dụng hết số tiền đó.

Chuyện tưởng tượng là “ảo” nhưng sự thật là chúng ta mỗi người đều có một ngân hàng như vậy. Đó là ngân hàng cung cấp “Thời Gian” 86.400 giây trong một ngày chứ không phải là… “Tiền bạc”.

Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới này, nhưng tiền bạc cũng không mua lại được cuộc đời của bạn. Thế cho nên, những lúc nên làm việc thì hãy làm việc, những lúc nên nghỉ ngơi thì hãy nghỉ ngơi. Vui vẻ làm việc, tận hưởng cuộc sống, trân quý tất cả những gì mà mình có được.

Hãy yêu thương những người mà bạn yêu thương, vui vẻ mà sống trọn… từng ngày. Sống một ngày vui vẻ là sống được một ngày. Sống một ngày buồn tẻ cũng là sống được một ngày. Cứ thế cho đến ngày cuối cùng của cuộc đời. Đó đúng là một thứ triết lý “vụn”. Vụn nhưng “thật” chứ không “ảo”.

 

Tiếng Vọng Ngàn Xưa

Giấc mơ tràn ký ức
Những dấu ấn Địa đàng

Switch mode views: